Kỳ 3: Khánh Ly đã viết gì về Trịnh Công Sơn?

 

CA SĨ KHÁNH LY

*HOÀNG HỮU QUYẾT

          ( thực hiện)

  Chúng tôi tìm đến một thân cây lớn một nửa ngập dưới tuyết ngồi nghỉ chân. Tuyết vẫn rơi. Chỉ có hai chúng tôi giữa một vùng trắng mênh mông yên lặng.

Đời cơm áo quả thật đã cho tôi lắm ê chề khổ đau nhưng những ngày yêu dấu bên anh và bạn bè đã chẳng bao giờ tôi quên... dù đời sống có làm tan vỡ có làm chìm sâu những mơ ước của một đời người - thì trong trái tim bầm dập của tôi những ngày tháng cũ vẫn là một điểm son là một bám víu cuối cùng và duy nhất...

Ở đâu và bao giờ cũng vậy mỗi khi nghe tiếng anh nói cười tôi đều cảm thấy một nỗi yên tâm vô cùng... "Ồ Mai hả có qua không" (Mai là tên thật của ca sĩ Khánh Ly). Tôi cười: "Em cũng chưa biết tính sao để xem đã nghe anh..." Miệng thì nói vậy sáng hôm sau tôi đã có mặt ở phi trường. Chuyến bay cất cánh vào lúc 7 giờ sáng.

Trời lúc đó đã sang tháng 4. Tuyết vẫn phủ trắng xóa 2 bên đường từ phi trường về nhà. Hình như cái gì vào lúc sắp hết cũng mạnh mẽ thêm như ánh lửa như cơn nắng như mùa đông như tình yêu - rồi mới chịu dứt hẳn mới chịu buông tay chấp nhận. Cũng may tôi chuẩn bị áo lạnh đầy đủ vậy mà cũng không tránh khỏi những xuýt xoa.

Tôi đi thẳng lên lầu rón rén bước vào phòng. Anh đang ngủ. Giấc ngủ buổi chiều. Khuôn mặt gầy xương xương góc cạnh. Cái kính gọng vân vân như đồi mồi để trên cái bàn nhỏ đầu giường. Anh gầy quá. Tôi bước lại gần anh hơn. Rất nhẹ nhàng tôi cúi xuống nhìn sát mặt anh. Tôi không nghe thấy hơi thở của chính mình. Tự dưng tôi muốn hôn lên trán anh. Tôi không làm thế. Tôi muốn nắm lấy bàn tay rất gầy có những ngón thon dài đặt lên ngực. Tôi không làm thế. Và cũng rất nhẹ nhàng như khi bước vào tôi ra ngoài phòng khách ngồi nói chuyện với Tâm Tĩnh và anh Thích.





TRỊNH VĨNH TRINH - TRỊNH CÔNG SƠN - KHÁNH LY


Anh bước ra tay vuốt tóc tay chỉ tôi... "A tới rồi. Tới hồi nào vậy?" Giọng anh không hề có chút ngạc nhiên làm như cái chuyện tôi đến anh đã biết. Ngày xưa cũng thế. Chúng tôi ôm choàng lấy nhau và đến lúc này tôi mới cảm nhận rằng chúng tôi thực sự có nhau. Không phải trong một giấc mơ kéo dài 17 năm. Tất cả chúng tôi ngồi bên nhau. Hình như chưa bao giờ chúng tôi nói với nhau nhiều dù ở bất cứ một đề tài một lãnh vực nào. Hình như chúng tôi có cách nói mà chỉ hai chúng tôi hiểu được. Một cách nói ở bốn con mắt im lặng. Cũng có lúc cả hai chúng tôi bị lôi cuốn vào câu chuyện vui của mọi người. Nhưng đó là những điều hoàn toàn không dính líu liên quan đến những điều thực sự chúng tôi muốn nói với nhau. Tất cả những điều cần nói chính là những điều không bao giờ nói ra bằng lời.

Buổi chiều tuyết rơi kín mặt hồ chúng tôi đi bên cạnh hàng cây đầy hoa. Hoa tuyết. Nói chuyện bâng quơ không có gì rõ ràng được đặt ra không có gì thắc mắc không có khoảng cách 17 năm để phải ngỡ ngàng. Tôi ngỡ như vừa từ Saigon vào Huế thăm anh. Anh từ Huế vào Saigon. Chúng tôi uống cafe tại La Pagode. Tôi tưởng sẽ có nhiều điều để hai anh em nói với nhau. Nhưng cả hai đều không nói gì cả.

Bao nhiêu ngày tháng đã đi qua giữa chúng tôi. Anh vẫn không bao giờ thay đổi. Tôi cũng thế. Cả hai không có những thắc mắc về đời sống của nhau bởi 30 năm trước đã không hỏi thì 30 năm sau cũng không hỏi... Tôi quý những giây phút ở bên anh và tôi nghĩ anh sẽ nói với tôi điều cần nói nếu có. Anh im lặng cũng có thể những điều anh nghĩ anh muốn không còn cần thiết để nói ra.

Trong một căn phòng không phải bên cạnh sông Hương mà ở ngay giữa lòng thành phố Montreal. Bên ngoài tuyết rơi chúng tôi ngồi với nhau những người bạn cũ. Hát lại những bài hát ngày xưa. Hoặc những tình ca mới. Mỗi người một ly rượu khói thuốc mù mịt mỗi người ngồi sát nhau trên chiếc thảm trước lò sưởi... Không ai cảm thấy lạnh. Không chút lạnh lẽo nào giữa chúng tôi trong căn phòng nhỏ. Anh hát đi. Không. Mai hát đi. Giang hát đi. Mai ngâm thơ đi...

"Mà sao giấc ngủ không dài. Mà đêm không ngắn mà trời cứ mưa. Ở đây tôi sống như thừa. Có đem men rượu tẩm vừa lòng nhau" (Nguyễn Bính)

TRỊNH CÔNG SƠN - KHÁNH LY
( ẢNH CHỤP TẠI HUẾ - CHƯA CÔNG BỐ BÁO CHÍ)

Cũng mùa đông một đêm nào đó 1974 ở nhà anh chị Lê ở Huế. Ngôi biệt thự bên cạnh sông Hương. Ngoài trời cũng tối và lạnh như đêm nay. Mùa đông ở Huế. Chúng tôi cũng ngồi bên nhau như hôm nay. Lúc đó tôi vừa 30 tuổi. Tóc vẫn còn xanh. Lòng còn tha thiết yêu đời sống. Một buổi sáng tôi bỗng thấy mặt trời lên cùng tôi và biển cả. Nước mắt tôi tuôn như mưa. Tôi nhớ mùa đông ở Huế. Mùa đông ở Huế và anh.

17 mùa đông lặng lẽ đi qua tôi vẫn nhớ những ngày âm u lặng lẽo của Huế. Tôi có thể quên nhiều điều tôi có thể quên tất để chỉ nhớ về những con đường của Saigon - nơi tôi đã ở và đã từ đó ra đi... nhưng không bao giờ tôi quên được những ngày tháng ngắn ngủi vội vàng ghé Huế. Đến vội vàng. Đi vội vàng mà chẳng thể nào quên được. Một thứ tình lạ thường đã trói buộc Huế trong trái tim tôi. Một trói buộc mơ hồ nhưng mạnh mẽ đằm thắm. Tôi lớn trong hơi thở có Huế. Chính Huế cho tôi hơi thở.

Bây giờ là cuối đông. Những bông tuyết bay trong chiều đậu trên những cành cây trụi lá gầy guộc. Chúng tôi đi bên nhau. Tia nắng dịu dàng đậu trên những bông hoa nhỏ bé lấp lánh tấm thảm dài trắng tinh chỉ có vết chân bé nhỏ của những chú sóc nghịch ngợm chạy tới ăn những hột bắp rang nở bung mà anh liệng ra để dụ chúng lại gần. Anh cười vui ánh mắt long lanh thơ dại. Tôi ít thấy anh cười mà cũng không bao giờ thấy anh tỏ vẻ buồn bã.

Chúng tôi tìm đến một thân cây lớn một nửa ngập dưới tuyết ngồi nghỉ chân. Tuyết vẫn rơi. Chỉ có hai chúng tôi giữa một vùng trắng mênh mông yên lặng. Chẳng lẽ không có gì để nói không còn gì đáng nói sau mười mấy năm vắng nhau? Có chứ. Anh đã nói không phải với riêng tôi mà ở những bài hát. Tôi đã nghe và hiểu từ đó...


"Có đường xa mà gió chều quạnh quẽ. Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên... Tôi là ai mà còn khi giấu lệ. Tôi là ai mà còn trần gian thế. Tôi là ai. Là ai. Là ai mà yêu quá đời này... Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo. Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo..."

Tôi bỗng thương anh thêm và càng quý trọng những giây phút bên anh. Cũng vội vàng ngắn ngủi như những lần tôi ghé Huế. Tuy nhiên tôi nghĩ như thế có lẽ tốt hơn. Bởi vì những điều như thế đã cho tôi cái cảm tưởng là không hề bao giờ giữa chúng tôi có cái khoảng cách 17 năm. Lá vẫn rơi trên lối chúng tôi đi. Những khóm hoa nắng vẫn lấp lánh trên đường chúng tôi đi. Tất cả vẫn rất còn rực rỡ.

Quay về căn phòng nhỏ. Ánh lửa như hồng thêm ấm áp thêm bên ly rượu màu hổ phách cay nồng. Cởi áo lạnh ra trông anh gầy hơn xưa nhiều song so với lần gặp nhau ở Paris 1989 anh có vẻ khỏe hơn. Nhìn quanh tôi thấy như mình đang sống trong thần thoại 20 năm là đây.

Chúng tôi chia tay nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt trước cửa nhà anh Quế. Mai gặp lại. Anh và tôi trở về nhà Tâm. Nỗi vui làm tôi khó ngủ như ngày xưa sau mỗi buổi hát chúng tôi thường ngồi lại với nhau chia cho cạn niềm vui còn sót lại. Những niềm vui không thể để vung vãi bỏ phí. Phải uống hết phải nuốt hết vào lòng. Chúng tôi đã sống bằng những niềm vui không nhiều trong đời. Tôi tự cho mình là cái bóng của anh và cũng được hưởng niềm vui đó.

Tôi mở cửa phòng rất nhẹ. Anh đã ngủ yên. Chỗ tôi nằm cách chỗ anh một sải tay. Tôi khẽ nằm xuống kéo mền len nhắm mắt dỗ giấc ngủ. Tôi nghĩ lát nữa đây khi mặt trời lên trên thành phố này khi tôi thức dậy tôi sẽ nhìn thấy anh. Tuyết vẫn bay ngoài cửa sổ nhưng ngày sẽ đẹp.

Anh dậy rất sớm và việc làm đầu tiên trong ngày của anh là ra khỏi nhà. Tìm đến một quán cafe ngồi đó hút thuốc và nhìn người qua lại trên đường phố... "phải nhìn thấy mọi người một ngày không thấy ai buồn dễ sợ". Tôi nhìn anh cười không nói. Cái nhìn và nụ cười là câu tră lời. Ngày xưa anh cũng thế. Chúng tôi cùng nhau xuống phố. Vẫn im lặng đi bên nhau với nỗi hân hoan hạnh phúc không thành tiếng... "Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi. Đường đến anh em đường đến bạn bè. Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát. Để thấy tiếng cười rộn rã bay..."

Đó là những điều rất thật thà anh đã nói đã làm để sau cùng "Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống vì đất nước này cần một trái tim. Và như thế tôi đến trong cuộc đời. Và như thế tôi sống vui từng ngày. Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi".

Tôi thấy anh yêu đời thật sự. Anh hát và chỉ cho tôi cắt nghĩa cho tôi những bài hát mới. "Nhớ đừng có hát như trả bài nhé". Giọng anh hát khỏe hơn lần gặp ở Paris. "Thôi anh hát đi anh hát hay hơn em". Anh cười mắt anh cũng cười "Anh bao giờ cũng hát hay hơn Mai".

Tôi bồi hồi nhớ lại những ngày tháng của năm 1967. Chúng tôi những người bạn nghèo đến với nhau gắn bó không ngờ. Cá nhân chúng tôi đều nghèo. Một đĩa cơm chia hai một điếu thuốc cùng hút một ly cafe cùng uống. Chia nhau nằm ngủ trên những tờ báo nhầu nát trải dưới đất. Tình bạn tình anh em nảy mầm ở đó. Quán Văn cái tên quán dễ nhớ và dễ thương mọc lên chơ vơ giữa lòng Saigon trăm ngàn màu sắc. Những tấm ván ép hư bể được ghép lại nhỏ hơn cái bếp ở đây chỉ dành làm chỗ pha cafe. Mọi người tới tùy tiện tìm chỗ ngồi trên cái nền xi măng bỏ trống ngổn ngang gạch vụn và cỏ dại. Đó là nơi gặp gỡ đẹp đẽ nhất của một thời tôi còn trẻ.

Chúng tôi không hề biết ngoài đời có gì vui. Chúng tôi không cần biết vì niềm vui đã có. Rất đơn sơ mà thắm thiết không rời. Đến với nhau qua sự run rủi của định mệnh. Không thề thốt không hứa hẹn. Đến và ngồi với nhau. Một lần rồi thì có nghĩa là mãi mãi. Giang đó Sơn đó Nhuận đó Thảo đó anh và tôi... từ những ngày lăn lóc đó cho đến bây giờ vẫn không dời đổi. Qua những bài hát của anh sự kết hợp những người trẻ thật khít khao vừa vặn. Ai đến cũng được ai đi cũng được...

"Em theo đời cơm áo. Mai ra phố xôn xao. Bao nhiêu ngày yêu dấu tan theo...". Tôi có cảm tưởng đó là một lời trách móc anh dành cho tôi. Rất dịu dàng như bản tính anh. Từ bao nhiêu năm nay câu hát đó theo tôi như một vết thương. Đời cơm áo quả thật đã cho tôi lắm ê chề khổ đau nhưng những ngày yêu dấu bên anh và bạn bè đã chẳng bao giờ tôi quên... dù đời sống có làm tan vỡ có làm chìm sâu những mơ ước của một đời người - thì trong trái tim bầm dập của tôi những ngày tháng cũ vẫn là một điểm son là một bám víu cuối cùng và duy nhất...

( Còn tiếp kỳ 4)

Khánh Ly đã viết gì về Trịnh Công Sơn?    

" Chỉ một lần nhưng xin đủ cho một đời...."

hoanghuuquyet

Gửi Nguyên Hùng

THƯ CẢM ƠN
Anh Nguyên Hùng quý mến!
Rất cảm ơn anh Nguyên Hùng đã quan tâm đến trang http://hoanghuuquyet.vnưeblogs.com nói riêng và cả anh chị em cộng đồng blog nói chung chưa học sâu hiểu rộng vi tính; đặc biệt là cách dùng. Nên nhanh chân vào trang Hoàng Hữu Quyết để kịp thời copy tư liệu đầy quý giá này mà lâu nay nhiều anh chị em đều bí như tôi về ngay nhà mình để làm bổ bối . Nhớ vào lấy thì phải xin chủ nhà và có lời cảm ơn anh Nguyễn Hùng nhé!
* Nhất là chị em nào chưa đọc trang bọ Vinh về chuyện gửi bài cho tập Thơ văn Nhạc ...có tên là ; IM LẶNG thì qua ngay trang Bọ Vinh để đọc và gửi bài ngay không thì mất quyền lợi đấy. Gần hạn cuối nộp bài rồi.
Cảm ơn anh Nguyễn Hùng nhiều lắm!!!!
HOÀNG HỮU QUYẾT

Nguyên Hùng

Gửi anh HHQ:

Em viết vài dòng hướng dẫn anh cách phân trang cho bài viết và ‘dọn dẹp’ các thư mục:
(NH post lên đây luôn vì có thể có người cũng cần biết)

1. Phân trang bài viết.
Để tổ chức tranh chính của blog cho dễ nhìn các bài viết dài nên phân trang chỉ cho một phần hiển thị trên trang chính. Wnweblogs có công cụ để làm việc này (icon cuối cùng ở hàng thứ hai trên thanh công cụ). Chỉ cần chọn vị trí muốn phân trang và click icon này bài viết sẽ được phân trang.

2. “Dọn dẹp” thư mục thừa.
Hiện tại anh đang có rất nhiều thư mục cùng tên là “Báo chí”. Cần giữ 1 thư mục “Báo chí” và xóa hết các thư mục còn lại:
- Đăng nhập > Quản lý > Quản lý bài viết > Danh sách các chủ đề. Một danh sách các chủ đề (tức Thư mục) sẽ hiển thị số bài viết có trong thư mục. Anh sẽ giữ lại thư mục “báo chí” có số bài viết nhiều nhất và tạm thời đổi tên nó (click vào icon bút chì để thực hiện việc này thí dụ anh đổi tên là “Báo chí New” thay vì “Báo chí”).
- Vào Quản lý > Quản lý bài viết > Danh sách bài viết > Hiển thị tùy chọn Bulk Edit (góc phải bên trên danh mục các bài viết)
- Chọn các bài viết lẻ bị lạc vào các thư mục “Báo chí” thừa (bằng cách đánh dấu vào ô bên trái) > Chọn “Báo chí New” tại mục Cách chủ đề (góc dưới) > Thay đổi Category. Anh có thể phải làm nhiều lần việc này nếu số bài “bị lạc” nhiều. Sau khi thực hiện việc này các bài viết thuộc dạng báo chí đã được gom vào thư mục “Báo chí New”.
- Trở lại bước 1: Quản lý > Quản lý bài viết > Danh sách các chủ đề> Xóa các thư mục “Báo chí” thừa (bằng cách click vào dấu nhân bên cạnh)
- Đổi tên “Báo chí New” thành “Báo chí” (click icon cây bút chì và thực hiện đổi tên).
-
Anh thử làm xem sao nhé.

hoanghuuquyet

Gửi nhà thơ LÊ VI

11 LÊ VI
09/23 2009 | 09:06

Tình nghệ sĩ thật đẹp thơ mộng và sâu thẳm biết bao lại được viết bằng lời lẽ chân tình và gần như chuyên văn của ca sĩ Khánh Ly làm cho mình rất mến phục tình cảm của họ đã dành cho nhau:
"Anh đã nói không phải với riêng tôi mà ở những bài hát. Tôi đã nghe và hiểu từ đó..."
Đúng vậy đâu cần phải nói nhiều nói hay mới truyền cảm niềm tin yêu tất cả cho nhau qua gián tiếp những gì họ đã làm đã viết cũng đủ hiểu nhau lắm rồi bởi họ tuy hai mà cùng một tâm hồn đồng cảm.
Rất cảm ơn anh Hoàng Hữu Quyết đã bỏ công sưu tập và viết về câu chuyện tình cảm của nhạc sĩ TCS và ca sĩ KL cho bạn đọc được trải nghiệm phần nào tình yêu của những tâm hồn nghệ sĩ cao quí.
CẢN ƠN NHÀ THƠ LÊ VI CÓ MỘT COMMENST RẤT HAY THỂ HIỆN SỰ DỒNG CẢM CỦA HAI NGƯỜI TÀI HOA.
TÁC GIẢ GHI NHẬN NHỮNG LỜI CHÂN TÌNH CỦA NHÀ THƠ LÊ VI. CHÚC SỨC KHỞE.

LÊ VI

chia sẻ

Tình nghệ sĩ thật đẹp thơ mộng và sâu thẳm biết bao lại được viết bằng lời lẽ chân tình và gần như chuyên văn của ca sĩ Khánh Ly làm cho mình rất mến phục tình cảm của họ đã dành cho nhau:
"Anh đã nói không phải với riêng tôi mà ở những bài hát. Tôi đã nghe và hiểu từ đó..."
Đúng vậy đâu cần phải nói nhiều nói hay mới truyền cảm niềm tin yêu tất cả cho nhau qua gián tiếp những gì họ đã làm đã viết cũng đủ hiểu nhau lắm rồi bởi họ tuy hai mà cùng một tâm hồn đồng cảm.
Rất cảm ơn anh Hoàng Hữu Quyết đã bỏ công sưu tập và viết về câu chuyện tình cảm của nhạc sĩ TCS và ca sĩ KL cho bạn đọc được trải nghiệm phần nào tình yêu của những tâm hồn nghệ sĩ cao quí.

hoanghuuquyet

Gửi nhà thơ Hồng Vân

5. HV
09/23 2009 | 08:26
HV đã đọc cả hai phần phần viết của Khánh Ly rất thật rất cảm động. Trịnh Công Sơn không chỉ là một tài năng âm nhạc mà còn là một trái tim nhân hậu vô cùng một trái tim tràn ngập tình yêu thương.
Đúng như Khánh Ly đã nói! Chỉ như thế dù một lần vẫn mãi mãi là niềm hạnh phúc trọn đời.
HV cầu chúc những trái tim những tâm hồn biết sống biết yêu thương chân thành sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Chúc anh vui khoẻ!

Đúng như chị nhận định. Với anh ấy lúc nào cũng thường nhắc đến BA từ : SỐNG TỬ TẾ...
CẢM ƠN CHỊ ĐÃ ĐỒNG CẢM .Chúc chị khỏe và sáng tác nhiều.

hoanghuuquyet

Gửi nhạc sĩ VŨ VĨNH PHÚC

4. Vũ Vĩnh Phúc
09/23 2009 | 06:44
Kính anh Hoàng Hữu Quyết !
Khánh Ly viết bài này em cảm thấy rất nể đấy. Bài viết chẳng khác gì bài viết của một nhà văn một nhà viết truyện chuyên nghiệp lối viết văn tả người tả cảnh tả tình thật cuốn hút. Nhưng đây lại là câu chuyện người thật việc thật chứ không phải hư cấu như những nhà văn viết tiểu thuyết. Mối tình âm nhạc của Khánh Ly và Trịnh Công Sơn quá đẹp. Em nghĩ rằng mãi mãi sau đến mai sau tên Trịnh Công Sơn và Khánh Ly sẽ vẫn được mãi gắn kết với nhau đúng là như hình với bóng.

Chúc anh luôn khỏe vui anh nhé!

Nhạc sĩ Vũ Vĩnh Phúc quý mến!
Đúng là ca sĩ viết đã hay rồi nhưng nhiều đoạn cũng chưa thoát hết ý nên tác giả cũng phải biên tập thêm cho tròn ý của chị Khánh Ly muốn nói . Vậy mà không khen tác giả chi cả.Hi...hi....Đúng là như tiểu thuyết nhưng đây là hồi ký nên rất trung thực. Một cuộc tình hoàn toàn không chiếm hữu như nhà văn Trần Thuỳ Mai đã nói : "RẤT GHÉT DẠNG ĐÀN ÔNG CHIẾM HỮU"..( Đọc bài gặp gỡ nhà văn Trần Thùy Mai ở trang trước của anh nhé!)
Chúc em có những ca khúc hay trình làng..

hoanghuuquyet

Gửi nhà báo- Nhà thơ Minh Đan

3. MINH ĐAN
09/22 2009 | 22:51
Lọ Lem không còn ngôn từ nào để diễn tả được nữa vì rất TUYỆT!
Ngủ ngon anh nghen.
LỌ LEM ĐẤT VÕ S BLOG

*Cảm ơn LỌ LEM ĐẤT VÕ S BLOG đã có lời khen về bài viết này. Chúc em một tuần làm việc hiệu quả em nhé!

hoanghuuquyet

Gửi nhà thơ Mai Thanh Tịnh

2. Mai Thanh Tịnh
09/22 2009 | 22:36
Lại được đọc tiếp bài viết hay về n/s TCS nữa đang chờ đọc tiếp kỳ tới.
Anh vui nhé!

Cảm ơn em đã thường xuyên theo dõi loạt bài này. Chcú em khỏe sáng tác nhiều... ca khúc phổ thơ của em hay lắm đấy! vừa rồi anh qua nghe mà commenst miết không được nên đành chịu.

hoanghuuquyet

Gửi Nhà văn- Nhà thơ Nguyệt Thu

1. Nguyệt Thu
09/22 2009 | 21:11
Kỳ 3 của loạt bài về mối tình Trịnh Công Sơn và Khánh Ly gây xúc động cho Nt rất nhiều. Bắt đầu là tấm ảnh chị Khánh Ly thật đẹp dịu dàng nhu mì.Có cái gì đó hình như là màu vàng của nắng của một chút " hào quang " ửng sáng quanh chân dung Khánh Ly.
Nt đọc rất kỷ tâm tình của Khánh Ly về mọi thứ mà chị viết ra. Không ngạc nhiên lắm khi ngôn ngữ chị sử dụng cũng đẹp cũng tình cũng đầy chất triết như Trịnh công Sơn.

Sống đẹp viết hay hát hay cả Khánh Ly và Trịnh công Sơn là như thế.

Nguyệt Thu rất cám ơn anh Hoàng hữu Quyết đã có bài viết rất tuyệt nầy.

NT

Đúng như em nhận định hai người ấy họ đồng cảm nhau nhiều thứ.... nên tình yêu thương của họ cũng khác hẳn với người thường : nghĩa là không chiếm hữu và nhờ vậy mà tình yêu ấy đã cất cánh cho những ca khúc bất hủ của nhạc Trịnh.
Cảm ơn em đã có lời khen về tác giả. Chúc em sức khỏe và sáng tác nhiều.

HV

Anh Hữu Quyết!

HV đã đọc cả hai phần phần viết của Khánh Ly rất thật rất cảm động. Trịnh Công Sơn không chỉ là một tài năng âm nhạc mà còn là một trái tim nhân hậu vô cùng một trái tim tràn ngập tình yêu thương.
Đúng như Khánh Ly đã nói! Chỉ như thế dù một lần vẫn mãi mãi là niềm hạnh phúc trọn đời.
HV cầu chúc những trái tim những tâm hồn biết sống biết yêu thương chân thành sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Chúc anh vui khoẻ!