GIỚI THIỆU BÀI VIẾT THƠ NHẠC ĐẶC SAN TÌNH QUÊ- XUÂN TÂN MÃO- KỲ 2





CHÀO NĂM 2011!
 




CA KHÚC AI LÊN XỨ HOA ĐÀO
SÁNG TÁC HOÀNG NGUYÊN
CA SĨ ÁNH TUYẾT THỂ HIỆN


TRANG THƠ
:


NHÀ BÁO - NHÀ THƠ LÊ ĐỨC DỤC

*LÊ ĐỨC DỤC - CHÙM THƠ



Nắng tầm xuân


Bây giờ em đã thành nỗi nhớ

Mưa bão nằm quên cuối tháng mười

Miền xuân về biếc ngoài song cửa

Ký ức hiền như dòng sông trôi


Lòng anh hoá rộng dài đồng bãi

Phù sa kỷ niệm ngấu đôi bờ

Giêng hai trời đất mang áo mới

Xuân này em còn mang áo xưa?


Có người ngồi giặt nơi bến cũ

Nắng tầm xuân thơm áo Hà Đông

Có giữ buồn vui thời thiếu nữ

Hay thả trôi vời cuối mái sông?


Có nghe ngọn nắng buồn hỏi nhỏ:

- Còn nhớ hay quên thuở yêu người?

Một phía dòng sông thương bến lở

Một phía tình ai mãi đắp bồi...


1992

(trích từ tuyển thơ "Còn đây thương nhớ" )



Hát một mình


Chỉ còn lại trời xanh kỷ niệm

Câu đồng dao rơi xuống ngày xưa

Cánh chuồn chuồn bay thấp để trời mưa

Mưa ướt sũng cánh tầm xuân muộn nở


Con đường quê bóng vòi voi tím quá

Mãi chơi đâu sao chẳng quay về

Nắm duối vàng anh cất trong túi áo

Khô bao giờ rơi xuống cỏ bờ đê


Cỏ bờ đê có con dế nhỏ

Gáy ran trưa như muốn gọi giùm anh

Nhặt tiếng dế anh ném vào ngọn gió

Thêm một lần rơi xuống cỏ xanh


Thôi dế ạ gáy chi niềm tơ tóc

Ta nhớ xưa em áo tím hoa cà

Phong phanh gió miên man chùm nắng nhỏ

Tóc mười lăm vừa đủ thắt đuôi gà


Mười năm lẻ em cánh chuồn mỏng mảnh

Bay xa rồi quên hoa mướp bờ ao

Ta chú dế lạc đường về đất bãi

Hát một mình lời hò hẹn đồng dao...


3-1991

(trích từ tuyển thơ "Còn đây thương nhớ" )



Muộn


Con về thương nhánh sông xưa

Buồn đau đời mạ mong chờ lắt lay

Hắt hiu ngày tháng khô gầy

Bờ thương bãi nhớ đã đầy phù sa


Bông cà rơi tím cội cà

Vườn sương bóng chiếc mạ già mắt mây

Bờ tường thiếu dây trầu cay

Thừa muôn ngàn sợi cỏ may cuối vườn


Xế vàng tuổi mạ hoàng hôn

Con lênh đênh mãi nỗi buồn riêng con

Quên sông xưa mạ mỏi mòn

Nửa khuya lá rụng mái tôn giật mình


Con về khuất nẻo thị thành

Ngẩn ngơ lạc với bóng hình sáng nay

Hỡi ơi cái cọng cỏ may

Có khâu áo mạ những ngày hàn ôn?


Sông xưa nước khoả bãi cồn

Tiếng chim bìm bịp trách con muộn về...


1989

(trích từ tuyển thơ "Còn đây thương nhớ" )


LÊ ĐỨC DỤC



TÌNH ĐẦU

Hình như nắng đã

Rụng vàng bến quê

Hình như gió đã

Thổi qua ước thề


Và con đường cũ

Xa rồi tiếng chân

Con ve mùa cũ

Thôi làm thi nhân


Ngồi hong tình nhớ

Bên chiều tháng năm

Nghe người một thuở

Xế vai tình rằm


Trời xanh nẻo nhớ

Mây bay về đâu

Hình như em đã

Quên anh - tình đầu.


NHÀ BÁO HỒ SĨ BÌNH VÀ TÁC GIẢ
 
CUỘC TRIỂN LÃM CỦA VÕ XUÂN HUY( TẠI QUẢNG TRỊ)

HỒ SĨ BÌNH - NHỮNG CUỘC CHƠI CHO VUI


Tạp bút



Vừa rồi tôi có về dự một cuộc triển lãm sắp đặt với chủ đề Tháp lúa của hoạ sĩ Võ Xuân Huy tại Thành Cổ Quảng Trị. Huy vốn là trưởng khoa sơn mài của Đại học mỹ thuật Huế từng triển lãm rất nhiều nơi trong ngoài nước và đã có nhiều giải thưởng. Một hoạ sĩ của đất Quảng Trị đã thành danh .Tranh của Huy dù ở những chất liệu nào cũng là sự hoà hợp và kết tinh giữa trí tuệ và cảm xúc được thể hiện bằng một ngôn ngữ hội hoạ hiện đại của trào lưu trừu tượng. Nói như thế để hiểu rằng lượng người xem để có thể đồng cảm ắt là hạn chế trong khi cái mặt bằng văn hoá trên đất Quảng Trị vẫn còn khiêm tốn. Thế nhưng trong vòng nửa tháng Huy đã tổ chức 2 cuộc triển lãm ngay trên mảnh đất nhau rốn của mình trước đó đã cùng những nông dân bày biện sắp đặt trên những cánh đồng ở Vĩnh Linh quê anh. Những cuộc chơi mà đối với những người tính toán hơn thiệt có thể cho là mất công tốn kém vô ích chẳng đem lại một lợi lộc nào cả. Theo cách nói của những người trong nghề là chơi cho vui. Đúng là chơi cho vui vì chẳng để mang lại điều gì cả. Thế nhưng thật lạ lùng đã có những cuộc chơi nghệ thuật cho vui như thế đã diễn ra trên mảnh đất Thành Cổ này. Hoạ sĩ Trương Bé sau khi nghỉ hưu cũng về đây triển lãm tranh trừu tượng. Nhà danh hoạ Lê Bá Đảng sau gần 70 mươi năm xa xứ lần trở về Việt Nam đầu tiên cũng bày biện tranh và đá ngay tại đình làng Bích La. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng thế khăn gói ra Thành Cổ tổ chức một tạp chí Cửa Việt đình đám ngay trên mảnh đất còn bời bời cỏ tranh. Nghe nói nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ những ngày trước khi mất cũng muốn một lần tổ chức đêm nhạc của mình trên ngôi làng Bích Khê nơi sinh thành dòng nhạc dân tộc trữ tình Gạo trắng trăng thanh ngày xưa.


Cả đạo diễn Lê Cung Bắc cũng thế ao ước một đời làm đạo diễn là được thực hiện một bộ phim máu thịt trên vùng đất này... Và còn nhiều người nữa cũng mang một mong ước như thế. Ai cũng muốn cơm đùm gạo bới lặn lội về quê để làm một cái gì đó ra mắt với bà con gặp gỡ giao lưu với anh em văn nghệ ở cố hương. Xâu chuổi tất cả những cuộc chơi cho vui ấy mới thấy rằng tất cả những người hoạt động nghệ thuật sinh ra trên vùng đất khắc nghiệt này đều có chung một khát vọng có tính chung thẩm là được trở về dù một lần trong đời đem những tác phẩm của mình về với công chúng quê nhà. Có thể những gam màu trong biến thể của Huy những vỏ trứng sơn ta trong sơn mài của Trương Bé đá cát bột cưa...trong tác phẩm của Lê Bá Đảng chưa hẳn đã hấp dẫn đông đảo người xem nhất là đối với mảng nghệ thuật mang hơi hướm hiện đại nhưng tất cả đều có chung mong ước cháy bỏng. Ai cũng biết người già thường sống bằng ký ức nhưng đối với những người hoạt đông nghệ thuật thì ký ức và cảm thức quy hồi luôn là một ám ảnh bức bối đến thao thiết.


Gần đây tôi có đọc một bài phỏng vấn và tranh luận của anh Nguyễn Hữu Liêm với một số nhà văn bạn đọc ở hải ngoại. Anh Liêm là tiến sĩ triết học từng chủ biên một tạp chí triết học ở hải ngoại là luật gia hiện là chủ tịch Hội Doanh nhân Việt Mỹ. Vì thế nên đã có nhiều người gọi anh là triết gia theo nhiều ý nghĩa. Trong những ý kiến phát biểu và đối thoại kể trên dù cách nhìn nhận vấn đề có thể còn khoảng cách nhưng đằng sau những đóng góp để xây dựng đất nước đều có một tâm ý cùng nhau trở về. Tôi thực sự xúc động khi đọc những dòng cuối của anh đại ý : Có lẽ sẽ có lúc tôi bỏ hết trở về dựng nhà bên sông Thạch Hãn chỉ để nửa đêm ...nghe tiếng gọi đò. Với một người mà cả đời đắm mình trong những suy tưởng đa đoan của triết học đầu óc thiên về thuần lí thế mà sâu thẳm trong tâm thức lại nặng nghĩa nặng tình với quê nhà như thế thì không còn là cuộc chơi cho vui nữa rồi.Và hình như với những người lưu xứ nơi đất khách trong tâm hồn luôn trầm sâu đối diện với một ý thức vô trú nhiều khi đến nghẹt thở.


Trong đề dẫn khai mạc triễn lãm của Huy tác giả lấy lại cái phát biểu của một nhà văn Nga : nếu đi tận cùng cái làng của mình sẽ bắt gặp nhân loại. Có lúc trước những cuộc chơi nghệ thuật trên chính quê nhà của những người đã thành danh ở nước ngoài hay trong nước tôi chợt muốn thêm một vế trong câu nói của nhà văn Nga rằng nếu đi hết thế gian ta sẽ gặp lại ngôi làng của ta .Vâng nơi ấy ta sẽ gặp lại chính mình vì nghệ thuật là một cuộc hành trình không hề mệt mỏi để lên đường và trở lại của đời người. Điều đó giải thích về những cuộc chơi cho vui để trở về trên con đường sáng tạo ấy là một cách tạ ơn với nơi chốn sinh thành mà đối với những người hoạt động nghệ thuật đều trở thành khát vọng. Cho dẫu chỉ một lần những cuộc chơi nghệ thuật ...cho vui ấy mà.



NHÀ THƠ VÕ VĂN HOA

GẠO BA TRĂNG

Ăn gạo mòn răng mà chẳng biết

Hôm qua mạ nói: Gạo ba trăng

Mới hay gạo cá thơm tình mạ

Trời đất! Con quên cả chị Hằng


BỜ SÔNG Ở PHÍA LƯƠNG ĐIỀN
              

                  * Thân tặng bạn thơ Nguyễn Khắc Phước

Tôi về trên đất bạn hiền
Bờ sông ở phía Lương Điền* nắng lên
Vực kè đang được xây thêm
Phong lưu** cổ thụ trước thềm đình xưa!
Dẫu qua tháng nắng ngày mưa
Ô Lâu trầm mặc ai chưa biết buồn?
Sông dài từ phía đầu nguồn
Bên bồi bên lỡ gió luồn qua vai
Dặm dài ký ức thời trai
Còn trong bóng nắng bóng ai...nhòa cùng!
                  
09-10/8/2010
                  
VÕ VĂN HOA

*MỜI BẠN ĐỌC ĐÓN XEM KỲ 3

hoanghuuquyet

Gửi Võ Văn Hoa

1. Võ Văn Hoa
01/14 2011 | 16:36
Cảm ơn nhà báo đã giới thiệu . Chúc anh sức khỏe hạnh phúc không ngừng sáng tác
Cảm ơn Võ Văn Hoa. Chuc sanh có những bài thơ hay.

Võ Văn Hoa

@ Anh Hoàng Hữu Quyết

Cảm ơn nhà báo đã giới thiệu . Chúc anh sức khỏe hạnh phúc không ngừng sáng tạo!